挂帆别我青门去。那识离情苦。佩环隔了万重山,夜梦也教常阻。
登楼望处。雁行吹断,愁见江头树。
倚阑便欲通鱼素。下笔难成句。蜺旌龙节望重来,携手花阴同步。
风晨月夕,万千心事,留待灯窗诉。
guà
挂
fān
帆
bié
别
wǒ
我
qīng
青
mén
门
qù
去
。
。
nà
那
shí
识
lí
离
qíng
情
kǔ
苦
。
。
pèi
佩
huán
环
gé
隔
liǎo
了
wàn
万
zhòng
重
shān
山
,
,
yè
夜
mèng
梦
yě
也
jiào
教
cháng
常
zǔ
阻
。
。
dēng
登
lóu
楼
wàng
望
chǔ
处
。
。
yàn
雁
háng
行
chuī
吹
duàn
断
,
,
chóu
愁
jiàn
见
jiāng
江
tóu
头
shù
树
。
。
yǐ
倚
lán
阑
biàn
便
yù
欲
tōng
通
yú
鱼
sù
素
。
。
xià
下
bǐ
笔
nán
难
chéng
成
jù
句
。
。
ní
蜺
jīng
旌
lóng
龙
jié
节
wàng
望
zhòng
重
lái
来
,
,
xié
携
shǒu
手
huā
花
yīn
阴
tóng
同
bù
步
。
。
fēng
风
chén
晨
yuè
月
xī
夕
,
,
wàn
万
qiān
千
xīn
心
shì
事
,
,
liú
留
dài
待
dēng
灯
chuāng
窗
sù
诉
。
。


