溪上青山过雨浓,分明倒满玉芙蓉。令人却忆匡庐顶,百丈银河下碧峰。
xī
溪
shàng
上
qīng
青
shān
山
guò
过
yǔ
雨
nóng
浓
,
,
fēn
分
míng
明
dǎo
倒
mǎn
满
yù
玉
fú
芙
róng
蓉
。
。
lìng
令
rén
人
què
却
yì
忆
kuāng
匡
lú
庐
dǐng
顶
,
,
bǎi
百
zhàng
丈
yín
银
hé
河
xià
下
bì
碧
fēng
峰
。
。


