冷澹孤芳雪里春,园林风景一番新。可怜花与头俱白,岂晚相看似故人。
lěng
冷
dàn
澹
gū
孤
fāng
芳
xuě
雪
lǐ
里
chūn
春
,
,
yuán
园
lín
林
fēng
风
jǐng
景
yī
一
fān
番
xīn
新
。
。
kě
可
lián
怜
huā
花
yǔ
与
tóu
头
jù
俱
bái
白
,
,
qǐ
岂
wǎn
晚
xiāng
相
kàn
看
sì
似
gù
故
rén
人
。
。

