古路城中断,荒原寺半开。碧山从此去,芳草为谁来。
野送空临水,燕歌独上台。林风暮吹急,归兴飒馀哀。
gǔ
古
lù
路
chéng
城
zhōng
中
duàn
断
,
,
huāng
荒
yuán
原
sì
寺
bàn
半
kāi
开
。
。
bì
碧
shān
山
cóng
从
cǐ
此
qù
去
,
,
fāng
芳
cǎo
草
wéi
为
shuí
谁
lái
来
。
。
yě
野
sòng
送
kōng
空
lín
临
shuǐ
水
,
,
yàn
燕
gē
歌
dú
独
shàng
上
tái
台
。
。
lín
林
fēng
风
mù
暮
chuī
吹
jí
急
,
,
guī
归
xīng
兴
sà
飒
yú
馀
āi
哀
。
。





