抛丛脱当乱如挚,总借鸾胶不可黏。梨雪冱䃈人病酒,絮风撩面妾窥帘。
千林如约垂垂尽,一片相先渐渐添。欲托丹青著遗爱,顿无情思笔难拈。
pāo
抛
cóng
丛
tuō
脱
dāng
当
luàn
乱
rú
如
zhì
挚
,
,
zǒng
总
jiè
借
luán
鸾
jiāo
胶
bù
不
kě
可
nián
黏
。
。
lí
梨
xuě
雪
hù
冱
jiē
䃈
rén
人
bìng
病
jiǔ
酒
,
,
xù
絮
fēng
风
liāo
撩
miàn
面
qiè
妾
kuī
窥
lián
帘
。
。
qiān
千
lín
林
rú
如
yuē
约
chuí
垂
chuí
垂
jìn
尽
,
,
yī
一
piàn
片
xiāng
相
xiān
先
jiàn
渐
jiàn
渐
tiān
添
。
。
yù
欲
tuō
托
dān
丹
qīng
青
zhù
著
yí
遗
ài
爱
,
,
dùn
顿
wú
无
qíng
情
sī
思
bǐ
笔
nán
难
niān
拈
。
。




