平昔飘然林下僧,更堪衰与病相乘。
残年已任身生死,一念犹关道废兴。
皎皎初心质天地,兢兢晚节蹈渊冰。
子孙勿厌藜羹薄,此是吾家无尽灯。
píng
平
xī
昔
piāo
飘
rán
然
lín
林
xià
下
sēng
僧
,
,
gēng
更
kān
堪
shuāi
衰
yǔ
与
bìng
病
xiāng
相
chéng
乘
。
。
cán
残
nián
年
yǐ
已
rèn
任
shēn
身
shēng
生
sǐ
死
,
,
yī
一
niàn
念
yóu
犹
guān
关
dào
道
fèi
废
xīng
兴
。
。
jiǎo
皎
jiǎo
皎
chū
初
xīn
心
zhì
质
tiān
天
dì
地
,
,
jīng
兢
jīng
兢
wǎn
晚
jié
节
dǎo
蹈
yuān
渊
bīng
冰
。
。
zǐ
子
sūn
孙
wù
勿
yàn
厌
lí
藜
gēng
羹
báo
薄
,
,
cǐ
此
shì
是
wú
吾
jiā
家
wú
无
jìn
尽
dēng
灯
。
。



