孤亭登眺夕阳间,木落秋空双鸟还。湖上白云飞不尽,却联红树乱青山。
gū
孤
tíng
亭
dēng
登
tiào
眺
xī
夕
yáng
阳
jiān
间
,
,
mù
木
là
落
qiū
秋
kōng
空
shuāng
双
niǎo
鸟
huán
还
。
。
hú
湖
shàng
上
bái
白
yún
云
fēi
飞
bù
不
jìn
尽
,
,
què
却
lián
联
hóng
红
shù
树
luàn
乱
qīng
青
shān
山
。
。


