落落高坟直到今,秋风惆怅独登临。燕山草落霜逾苦,碣石沙寒日易沈。
逆旅祇怜余白首,荒台不见有黄金。莫言近代无良马,孤负当年一片心。
là
落
là
落
gāo
高
fén
坟
zhí
直
dào
到
jīn
今
,
,
qiū
秋
fēng
风
chóu
惆
chàng
怅
dú
独
dēng
登
lín
临
。
。
yàn
燕
shān
山
cǎo
草
là
落
shuāng
霜
yú
逾
kǔ
苦
,
,
jié
碣
shí
石
shā
沙
hán
寒
rì
日
yì
易
shěn
沈
。
。
nì
逆
lǚ
旅
zhǐ
祇
lián
怜
yú
余
bái
白
shǒu
首
,
,
huāng
荒
tái
台
bú
不
jiàn
见
yǒu
有
huáng
黄
jīn
金
。
。
mò
莫
yán
言
jìn
近
dài
代
wú
无
liáng
良
mǎ
马
,
,
gū
孤
fù
负
dāng
当
nián
年
yī
一
piàn
片
xīn
心
。
。



