秋高凉露洗炎歊,月朗风轻雾气消。天上玉楼开宝镜,人间仙客遇蓝桥。
诗从古调惊春雪,路藉南行叹黍苗。百岁此宵能几许,玲珑试听小童谣。
qiū
秋
gāo
高
liáng
凉
lòu
露
xǐ
洗
yán
炎
xiāo
歊
,
,
yuè
月
lǎng
朗
fēng
风
qīng
轻
wù
雾
qì
气
xiāo
消
。
。
tiān
天
shàng
上
yù
玉
lóu
楼
kāi
开
bǎo
宝
jìng
镜
,
,
rén
人
jiān
间
xiān
仙
kè
客
yù
遇
lán
蓝
qiáo
桥
。
。
shī
诗
cóng
从
gǔ
古
tiáo
调
jīng
惊
chūn
春
xuě
雪
,
,
lù
路
jiè
藉
nán
南
háng
行
tàn
叹
shǔ
黍
miáo
苗
。
。
bǎi
百
suì
岁
cǐ
此
xiāo
宵
néng
能
jǐ
几
xǔ
许
,
,
líng
玲
lóng
珑
shì
试
tīng
听
xiǎo
小
tóng
童
yáo
谣
。
。

