世味炎凉参已透。一树垂垂,绿遍河堤柳。放眼静看人太瘦。
吟魂怕绕屏山岫。
枝上杜鹃啼已久。催得人归,只恐人归后。山影自怜非似旧。
黄昏泪落抛红豆。
shì
世
wèi
味
yán
炎
liáng
凉
cān
参
yǐ
已
tòu
透
。
。
yī
一
shù
树
chuí
垂
chuí
垂
,
,
lǜ
绿
biàn
遍
hé
河
dī
堤
liǔ
柳
。
。
fàng
放
yǎn
眼
jìng
静
kàn
看
rén
人
tài
太
shòu
瘦
。
。
yín
吟
hún
魂
pà
怕
rào
绕
píng
屏
shān
山
xiù
岫
。
。
zhī
枝
shàng
上
dù
杜
juān
鹃
tí
啼
yǐ
已
jiǔ
久
。
。
cuī
催
dé
得
rén
人
guī
归
,
,
zhī
只
kǒng
恐
rén
人
guī
归
hòu
后
。
。
shān
山
yǐng
影
zì
自
lián
怜
fēi
非
sì
似
jiù
旧
。
。
huáng
黄
hūn
昏
lèi
泪
là
落
pāo
抛
hóng
红
dòu
豆
。
。



