亭亭为盖当庭在,如合如离阴晻暧。参差远意去无穷,一片容光花木内。
含风吹人凉沁衣,叶外枝头秋欲飞。凝思此夕知谁待,亦望当年游子归。
tíng
亭
tíng
亭
wéi
为
gài
盖
dāng
当
tíng
庭
zài
在
,
,
rú
如
hé
合
rú
如
lí
离
yīn
阴
àn
晻
ài
暧
。
。
cān
参
chà
差
yuǎn
远
yì
意
qù
去
wú
无
qióng
穷
,
,
yī
一
piàn
片
róng
容
guāng
光
huā
花
mù
木
nèi
内
。
。
hán
含
fēng
风
chuī
吹
rén
人
liáng
凉
qìn
沁
yī
衣
,
,
yè
叶
wài
外
zhī
枝
tóu
头
qiū
秋
yù
欲
fēi
飞
。
。
níng
凝
sī
思
cǐ
此
xī
夕
zhī
知
shuí
谁
dài
待
,
,
yì
亦
wàng
望
dāng
当
nián
年
yóu
游
zǐ
子
guī
归
。
。
