当时常恐春光老。今日春来偏觉早。杜鹃啼罢鹧鸪啼,参透灵犀成一笑。
怜他惠舌如簧巧。诉尽春愁愁未了。绿阴冉冉遍天涯,明岁花开春更好。
dāng
当
shí
时
cháng
常
kǒng
恐
chūn
春
guāng
光
lǎo
老
。
。
jīn
今
rì
日
chūn
春
lái
来
piān
偏
jué
觉
zǎo
早
。
。
dù
杜
juān
鹃
tí
啼
bà
罢
zhè
鹧
gū
鸪
tí
啼
,
,
cān
参
tòu
透
líng
灵
xī
犀
chéng
成
yī
一
xiào
笑
。
。
lián
怜
tā
他
huì
惠
shé
舌
rú
如
huáng
簧
qiǎo
巧
。
。
sù
诉
jìn
尽
chūn
春
chóu
愁
chóu
愁
wèi
未
liǎo
了
。
。
lǜ
绿
yīn
阴
rǎn
冉
rǎn
冉
biàn
遍
tiān
天
yá
涯
,
,
míng
明
suì
岁
huā
花
kāi
开
chūn
春
gēng
更
hǎo
好
。
。


