哀弦一曲,谁唱家山破。净土苦难寻,醉乡宽尽堪容我。
枯肠得酒,芒角转消磨。除酒外,付禽言,得过权时过。
权时怎过,旧雨倾谈可。莫上锦江楼,望严僰烟迷云锁。
如今蜀道,难比古时难,开府赋,杜陵诗,写出春愁么。
āi
哀
xián
弦
yī
一
qū
曲
,
,
shuí
谁
chàng
唱
jiā
家
shān
山
pò
破
。
。
jìng
净
tǔ
土
kǔ
苦
nán
难
xún
寻
,
,
zuì
醉
xiāng
乡
kuān
宽
jìn
尽
kān
堪
róng
容
wǒ
我
。
。
kū
枯
cháng
肠
dé
得
jiǔ
酒
,
,
máng
芒
jiǎo
角
zhuǎn
转
xiāo
消
mó
磨
。
。
chú
除
jiǔ
酒
wài
外
,
,
fù
付
qín
禽
yán
言
,
,
dé
得
guò
过
quán
权
shí
时
guò
过
。
。
quán
权
shí
时
zěn
怎
guò
过
,
,
jiù
旧
yǔ
雨
qīng
倾
tán
谈
kě
可
。
。
mò
莫
shàng
上
jǐn
锦
jiāng
江
lóu
楼
,
,
wàng
望
yán
严
bó
僰
yān
烟
mí
迷
yún
云
suǒ
锁
。
。
rú
如
jīn
今
shǔ
蜀
dào
道
,
,
nán
难
bǐ
比
gǔ
古
shí
时
nán
难
,
,
kāi
开
fǔ
府
fù
赋
,
,
dù
杜
líng
陵
shī
诗
,
,
xiě
写
chū
出
chūn
春
chóu
愁
mó
么
。
。



