高楼独上海天长,枫叶芦花自水方。一夜新凉催白雁,几家残杵隐清霜。
才名落落心难系,世事悠悠鬓易苍。南国只今频羽檄,可堪鼙鼓满渔阳。
gāo
高
lóu
楼
dú
独
shàng
上
hǎi
海
tiān
天
cháng
长
,
,
fēng
枫
yè
叶
lú
芦
huā
花
zì
自
shuǐ
水
fāng
方
。
。
yī
一
yè
夜
xīn
新
liáng
凉
cuī
催
bái
白
yàn
雁
,
,
jī
几
jiā
家
cán
残
chǔ
杵
yǐn
隐
qīng
清
shuāng
霜
。
。
cái
才
míng
名
là
落
là
落
xīn
心
nán
难
xì
系
,
,
shì
世
shì
事
yōu
悠
yōu
悠
bìn
鬓
yì
易
cāng
苍
。
。
nán
南
guó
国
zhī
只
jīn
今
pín
频
yǔ
羽
xí
檄
,
,
kě
可
kān
堪
pí
鼙
gǔ
鼓
mǎn
满
yú
渔
yáng
阳
。
。



