飘泊萍蓬念独劳,百年尘路恋绨袍。云停粤岭江声渺,雁落吴门剑气高。
季子得金还上国,长卿能赋拜仙曹。自怜贫病不相放,那觉四愁侵二毛。
piāo
飘
bó
泊
píng
萍
péng
蓬
niàn
念
dú
独
láo
劳
,
,
bǎi
百
nián
年
chén
尘
lù
路
liàn
恋
tí
绨
páo
袍
。
。
yún
云
tíng
停
yuè
粤
lǐng
岭
jiāng
江
shēng
声
miǎo
渺
,
,
yàn
雁
là
落
wú
吴
mén
门
jiàn
剑
qì
气
gāo
高
。
。
jì
季
zǐ
子
dé
得
jīn
金
huán
还
shàng
上
guó
国
,
,
cháng
长
qīng
卿
néng
能
fù
赋
bài
拜
xiān
仙
cáo
曹
。
。
zì
自
lián
怜
pín
贫
bìng
病
bù
不
xiāng
相
fàng
放
,
,
nà
那
jué
觉
sì
四
chóu
愁
qīn
侵
èr
二
máo
毛
。
。

