瓦盆乞得小松栽,谁拨霜根向断崖。盘屈岂能移本性,低回故欲困长材。
吞声莫向秋风诉,抗节从教腊雪埋。更后千年枝已长,仙人应化鹤飞来。
wǎ
瓦
pén
盆
qǐ
乞
dé
得
xiǎo
小
sōng
松
zāi
栽
,
,
shuí
谁
bō
拨
shuāng
霜
gēn
根
xiàng
向
duàn
断
yá
崖
。
。
pán
盘
qū
屈
qǐ
岂
néng
能
yí
移
běn
本
xìng
性
,
,
dī
低
huí
回
gù
故
yù
欲
kùn
困
cháng
长
cái
材
。
。
tūn
吞
shēng
声
mò
莫
xiàng
向
qiū
秋
fēng
风
sù
诉
,
,
kàng
抗
jié
节
cóng
从
jiào
教
là
腊
xuě
雪
mái
埋
。
。
gēng
更
hòu
后
qiān
千
nián
年
zhī
枝
yǐ
已
cháng
长
,
,
xiān
仙
rén
人
yīng
应
huà
化
hè
鹤
fēi
飞
lái
来
。
。





