惠山石床古有之,声声松子金风时。皮休题诗李冰篆,千秋并作山中奇。
山庵之名本缘此,石也移来应偶尔。游人玩侮等寻常,识者共怜非所止。
墙西松树几百春,大围三人小二人。此松此石雅相友,乾坤无心物有神。
二泉山人爱观物,谓物皆然胡独不立。破颓垣,遣往参,却笑他年两湮郁。
君不见赤松子,黄石公,姓名久落荒唐中。酒酣击节发清啸,春深绣岭回天风。
huì
惠
shān
山
shí
石
chuáng
床
gǔ
古
yǒu
有
zhī
之
,
,
shēng
声
shēng
声
sōng
松
zǐ
子
jīn
金
fēng
风
shí
时
。
。
pí
皮
xiū
休
tí
题
shī
诗
lǐ
李
bīng
冰
zhuàn
篆
,
,
qiān
千
qiū
秋
bìng
并
zuò
作
shān
山
zhōng
中
qí
奇
。
。
shān
山
ān
庵
zhī
之
míng
名
běn
本
yuán
缘
cǐ
此
,
,
shí
石
yě
也
yí
移
lái
来
yīng
应
ǒu
偶
ěr
尔
。
。
yóu
游
rén
人
wán
玩
wǔ
侮
děng
等
xún
寻
cháng
常
,
,
shí
识
zhě
者
gòng
共
lián
怜
fēi
非
suǒ
所
zhǐ
止
。
。
qiáng
墙
xī
西
sōng
松
shù
树
jī
几
bǎi
百
chūn
春
,
,
dà
大
wéi
围
sān
三
rén
人
xiǎo
小
èr
二
rén
人
。
。
cǐ
此
sōng
松
cǐ
此
shí
石
yǎ
雅
xiāng
相
yǒu
友
,
,
qián
乾
kūn
坤
wú
无
xīn
心
wù
物
yǒu
有
shén
神
。
。
èr
二
quán
泉
shān
山
rén
人
ài
爱
guān
观
wù
物
,
,
wèi
谓
wù
物
jiē
皆
rán
然
hú
胡
dú
独
bù
不
lì
立
。
。
pò
破
tuí
颓
yuán
垣
,
,
qiǎn
遣
wǎng
往
cān
参
,
,
què
却
xiào
笑
tā
他
nián
年
liǎng
两
yān
湮
yù
郁
。
。
jūn
君
bù
不
jiàn
见
chì
赤
sōng
松
zǐ
子
,
,
huáng
黄
shí
石
gōng
公
,
,
xìng
姓
míng
名
jiǔ
久
là
落
huāng
荒
táng
唐
zhōng
中
。
。
jiǔ
酒
hān
酣
jī
击
jié
节
fā
发
qīng
清
xiào
啸
,
,
chūn
春
shēn
深
xiù
绣
lǐng
岭
huí
回
tiān
天
fēng
风
。
。


