汴水东流无限春,隋家宫阙已成尘。
行人莫上长堤望,风起杨花愁杀人。
biàn
汴
shuǐ
水
dōng
东
liú
流
wú
无
xiàn
限
chūn
春
,
,
suí
隋
jiā
家
gōng
宫
què
阙
yǐ
已
chéng
成
chén
尘
。
。
xíng
行
rén
人
mò
莫
shàng
上
cháng
长
dī
堤
wàng
望
,
,
fēng
风
qǐ
起
yáng
杨
huā
花
chóu
愁
shā
杀
rén
人
。
。





