天时人事自相催,
山意冲寒欲放梅。
世代飘零余到此,
一生襟抱向谁开。
tiān
天
shí
时
rén
人
shì
事
zì
自
xiāng
相
cuī
催
,
,
shān
山
yì
意
chōng
冲
hán
寒
yù
欲
fàng
放
méi
梅
。
。
shì
世
dài
代
piāo
飘
líng
零
yú
余
dào
到
cǐ
此
,
,
yī
一
shēng
生
jīn
襟
bào
抱
xiàng
向
shuí
谁
kāi
开
。
。


