当时风度,珠冠玉佩,渭上行官寓省。便将七尺活埋来,埋不到、梦中浮梗。
哑然一笑,频年落拓,那不遭人齿冷。满头霜雪识为谁,是影外、依微残影。
dāng
当
shí
时
fēng
风
dù
度
,
,
zhū
珠
guān
冠
yù
玉
pèi
佩
,
,
wèi
渭
shàng
上
xíng
行
guān
官
yù
寓
shěng
省
。
。
biàn
便
jiāng
将
qī
七
chǐ
尺
huó
活
mái
埋
lái
来
,
,
mái
埋
bú
不
dào
到
、
、
mèng
梦
zhōng
中
fú
浮
gěng
梗
。
。
yǎ
哑
rán
然
yī
一
xiào
笑
,
,
pín
频
nián
年
luò
落
tuò
拓
,
,
nà
那
bù
不
zāo
遭
rén
人
chǐ
齿
lěng
冷
。
。
mǎn
满
tóu
头
shuāng
霜
xuě
雪
shí
识
wéi
为
shuí
谁
,
,
shì
是
yǐng
影
wài
外
、
、
yī
依
wēi
微
cán
残
yǐng
影
。
。




