上天垂象不难知,只顾人间仔细思。男事直须耕作本,女工当以织为基。
一犁烟动星河晓,十丈丝成斗柄移。怪煞古今词赋客,每逢此夕说相离。
shàng
上
tiān
天
chuí
垂
xiàng
象
bù
不
nán
难
zhī
知
,
,
zhǐ
只
gù
顾
rén
人
jiān
间
zǐ
仔
xì
细
sī
思
。
。
nán
男
shì
事
zhí
直
xū
须
gēng
耕
zuò
作
běn
本
,
,
nǚ
女
gōng
工
dāng
当
yǐ
以
zhī
织
wéi
为
jī
基
。
。
yī
一
lí
犁
yān
烟
dòng
动
xīng
星
hé
河
xiǎo
晓
,
,
shí
十
zhàng
丈
sī
丝
chéng
成
dǒu
斗
bǐng
柄
yí
移
。
。
guài
怪
shā
煞
gǔ
古
jīn
今
cí
词
fù
赋
kè
客
,
,
měi
每
féng
逢
cǐ
此
xī
夕
shuō
说
xiāng
相
lí
离
。
。


