天外一声碧玉箫,花城此夜太妖娆。乍逢红雨春初暖,又梦蓝桥雪未消。
声袅袅,梦迢迢,山长水阔许多遥。青山似我应无恙,只是人间有断桥。
tiān
天
wài
外
yī
一
shēng
声
bì
碧
yù
玉
xiāo
箫
,
,
huā
花
chéng
城
cǐ
此
yè
夜
tài
太
yāo
妖
ráo
娆
。
。
zhà
乍
féng
逢
hóng
红
yǔ
雨
chūn
春
chū
初
nuǎn
暖
,
,
yòu
又
mèng
梦
lán
蓝
qiáo
桥
xuě
雪
wèi
未
xiāo
消
。
。
shēng
声
niǎo
袅
niǎo
袅
,
,
mèng
梦
tiáo
迢
tiáo
迢
,
,
shān
山
cháng
长
shuǐ
水
kuò
阔
xǔ
许
duō
多
yáo
遥
。
。
qīng
青
shān
山
sì
似
wǒ
我
yīng
应
wú
无
yàng
恙
,
,
zhǐ
只
shì
是
rén
人
jiān
间
yǒu
有
duàn
断
qiáo
桥
。
。


