夜凉风月静,庭幽松桧阴。羽人江外来,为我开素琴。
上清通灏气,太古传遗音。逍遥得天和,虚寂还真心。
更调三乐曲,无惜一卮深。胡然忧世患,慨叹伤灵襟。
yè
夜
liáng
凉
fēng
风
yuè
月
jìng
静
,
,
tíng
庭
yōu
幽
sōng
松
guì
桧
yīn
阴
。
。
yǔ
羽
rén
人
jiāng
江
wài
外
lái
来
,
,
wéi
为
wǒ
我
kāi
开
sù
素
qín
琴
。
。
shàng
上
qīng
清
tōng
通
hào
灏
qì
气
,
,
tài
太
gǔ
古
chuán
传
yí
遗
yīn
音
。
。
xiāo
逍
yáo
遥
dé
得
tiān
天
hé
和
,
,
xū
虚
jì
寂
huán
还
zhēn
真
xīn
心
。
。
gēng
更
tiáo
调
sān
三
yuè
乐
qǔ
曲
,
,
wú
无
xī
惜
yī
一
zhī
卮
shēn
深
。
。
hú
胡
rán
然
yōu
忧
shì
世
huàn
患
,
,
kǎi
慨
tàn
叹
shāng
伤
líng
灵
jīn
襟
。
。



