一官十载尚沉沦,门巷萧萧白屋贫。自有陶公为社友,从呼杜老作诗人。
儿曹故复轻前辈,俊步谁当出后尘。招隐诗成无处寄,莫云凝碧坐愁神。
yī
一
guān
官
shí
十
zǎi
载
shàng
尚
chén
沉
lún
沦
,
,
mén
门
xiàng
巷
xiāo
萧
xiāo
萧
bái
白
wū
屋
pín
贫
。
。
zì
自
yǒu
有
táo
陶
gōng
公
wéi
为
shè
社
yǒu
友
,
,
cóng
从
hū
呼
dù
杜
lǎo
老
zuò
作
shī
诗
rén
人
。
。
ér
儿
cáo
曹
gù
故
fù
复
qīng
轻
qián
前
bèi
辈
,
,
jùn
俊
bù
步
shuí
谁
dāng
当
chū
出
hòu
后
chén
尘
。
。
zhāo
招
yǐn
隐
shī
诗
chéng
成
wú
无
chǔ
处
jì
寄
,
,
mò
莫
yún
云
níng
凝
bì
碧
zuò
坐
chóu
愁
shén
神
。
。

