孤雁飘飘客异乡,洞庭水落倍悲凉。黄芦苦竹去何暮,朔雪寒云飞已长。
吊影自怜沙上月,鸣声空咽路傍霜。白头感汝偏相忆,弟妹萧条老更伤。
gū
孤
yàn
雁
piāo
飘
piāo
飘
kè
客
yì
异
xiāng
乡
,
,
dòng
洞
tíng
庭
shuǐ
水
là
落
bèi
倍
bēi
悲
liáng
凉
。
。
huáng
黄
lú
芦
kǔ
苦
zhú
竹
qù
去
hé
何
mù
暮
,
,
shuò
朔
xuě
雪
hán
寒
yún
云
fēi
飞
yǐ
已
cháng
长
。
。
diào
吊
yǐng
影
zì
自
lián
怜
shā
沙
shàng
上
yuè
月
,
,
míng
鸣
shēng
声
kōng
空
yān
咽
lù
路
bàng
傍
shuāng
霜
。
。
bái
白
tóu
头
gǎn
感
rǔ
汝
piān
偏
xiāng
相
yì
忆
,
,
dì
弟
mèi
妹
xiāo
萧
tiáo
条
lǎo
老
gēng
更
shāng
伤
。
。


