香叆雕盘,
寒生冰箸,
画堂别是风光。
主人情重,
开宴出红妆。
腻玉圆搓素颈,
藕丝嫩、新织仙裳。
双歌罢,
虚檐转月,
馀韵尚悠扬。
人间,
何处有,
司空见惯,
应谓寻常。
坐中有狂客,
恼乱愁肠。
报道金钗坠也,
十指露、春笋纤长。
亲曾见,
全胜宋玉,
想像赋高唐。
xiāng
香
ài
叆
diāo
雕
pán
盘
,
,
hán
寒
shēng
生
bīng
冰
zhù
箸
,
,
huà
画
táng
堂
bié
别
shì
是
fēng
风
guāng
光
。
。
zhǔ
主
rén
人
qíng
情
zhòng
重
,
,
kāi
开
yàn
宴
chū
出
hóng
红
zhuāng
妆
。
。
nì
腻
yù
玉
yuán
圆
cuō
搓
sù
素
jǐng
颈
,
,
ǒu
藕
sī
丝
nèn
嫩
、
、
xīn
新
zhī
织
xiān
仙
cháng
裳
。
。
shuāng
双
gē
歌
bà
罢
,
,
xū
虚
yán
檐
zhuǎn
转
yuè
月
,
,
yú
馀
yùn
韵
shàng
尚
yōu
悠
yáng
扬
。
。
rén
人
jiān
间
,
,
hé
何
chǔ
处
yǒu
有
,
,
sī
司
kōng
空
jiàn
见
guàn
惯
,
,
yīng
应
wèi
谓
xún
寻
cháng
常
。
。
zuò
坐
zhōng
中
yǒu
有
kuáng
狂
kè
客
,
,
nǎo
恼
luàn
乱
chóu
愁
cháng
肠
。
。
bào
报
dào
道
jīn
金
chāi
钗
zhuì
坠
yě
也
,
,
shí
十
zhǐ
指
lòu
露
、
、
chūn
春
sǔn
笋
xiān
纤
cháng
长
。
。
qīn
亲
zēng
曾
jiàn
见
,
,
quán
全
shèng
胜
sòng
宋
yù
玉
,
,
xiǎng
想
xiàng
像
fù
赋
gāo
高
táng
唐
。
。




