过尽遥山如画。短衣匹马。萧萧落木不胜秋,莫回首、斜阳下。
别是柔肠萦挂。待归才罢。却愁拥髻向灯前,说不尽、离人话。
guò
过
jìn
尽
yáo
遥
shān
山
rú
如
huà
画
。
。
duǎn
短
yī
衣
pǐ
匹
mǎ
马
。
。
xiāo
萧
xiāo
萧
là
落
mù
木
bù
不
shèng
胜
qiū
秋
,
,
mò
莫
huí
回
shǒu
首
、
、
xié
斜
yáng
阳
xià
下
。
。
bié
别
shì
是
róu
柔
cháng
肠
yíng
萦
guà
挂
。
。
dài
待
guī
归
cái
才
bà
罢
。
。
què
却
chóu
愁
yōng
拥
jì
髻
xiàng
向
dēng
灯
qián
前
,
,
shuō
说
bù
不
jìn
尽
、
、
lí
离
rén
人
huà
话
。
。


