寒山吹笛唤春归,迁客相看泪满衣。
洞庭一夜无穷雁,不待天明尽北飞。
hán
寒
shān
山
chuī
吹
dí
笛
huàn
唤
chūn
春
guī
归
,
,
qiān
迁
kè
客
xiāng
相
kàn
看
lèi
泪
mǎn
满
yī
衣
。
。
dòng
洞
tíng
庭
yī
一
yè
夜
wú
无
qióng
穷
yàn
雁
,
,
bù
不
dài
待
tiān
天
míng
明
jìn
尽
běi
北
fēi
飞
。
。



