流汗沾衣喘不供,孰知有此快哉风!新凉忽觉从天下,残暑真成扫地空。
恰转轻雷过林坞,已吹好雨到帘栊。
幽人病愈闲无事,剩赋歌诗乐岁丰。
liú
流
hàn
汗
zhān
沾
yī
衣
chuǎn
喘
bù
不
gōng
供
,
,
shú
孰
zhī
知
yǒu
有
cǐ
此
kuài
快
zāi
哉
fēng
风
!
!
xīn
新
liáng
凉
hū
忽
jué
觉
cóng
从
tiān
天
xià
下
,
,
cán
残
shǔ
暑
zhēn
真
chéng
成
sǎo
扫
dì
地
kōng
空
。
。
qià
恰
zhuǎn
转
qīng
轻
léi
雷
guò
过
lín
林
wù
坞
,
,
yǐ
已
chuī
吹
hǎo
好
yǔ
雨
dào
到
lián
帘
lóng
栊
。
。
yōu
幽
rén
人
bìng
病
yù
愈
xián
闲
wú
无
shì
事
,
,
shèng
剩
fù
赋
gē
歌
shī
诗
lè
乐
suì
岁
fēng
丰
。
。




