灵山一片石,苍莽起秋声。愿以中流险,能同砥柱平。
色怜苍藓合,根带白云生。终日头空点,谁能辨尔情。
líng
灵
shān
山
yī
一
piàn
片
shí
石
,
,
cāng
苍
mǎng
莽
qǐ
起
qiū
秋
shēng
声
。
。
yuàn
愿
yǐ
以
zhōng
中
liú
流
xiǎn
险
,
,
néng
能
tóng
同
dǐ
砥
zhù
柱
píng
平
。
。
sè
色
lián
怜
cāng
苍
xiǎn
藓
hé
合
,
,
gēn
根
dài
带
bái
白
yún
云
shēng
生
。
。
zhōng
终
rì
日
tou
头
kōng
空
diǎn
点
,
,
shuí
谁
néng
能
biàn
辨
ěr
尔
qíng
情
。
。




