空为梁甫吟,谁竟是知音。风雪坐闲夜,乡园来旧心。
沧江孤棹迥,落日一钟深。君子久忘我,此诚甘自沈。
kōng
空
wéi
为
liáng
梁
fǔ
甫
yín
吟
,
,
shuí
谁
jìng
竟
shì
是
zhī
知
yīn
音
。
。
fēng
风
xuě
雪
zuò
坐
xián
闲
yè
夜
,
,
xiāng
乡
yuán
园
lái
来
jiù
旧
xīn
心
。
。
cāng
沧
jiāng
江
gū
孤
zhào
棹
jiǒng
迥
,
,
luò
落
rì
日
yī
一
zhōng
钟
shēn
深
。
。
jūn
君
zǐ
子
jiǔ
久
wàng
忘
wǒ
我
,
,
cǐ
此
chéng
诚
gān
甘
zì
自
shěn
沈
。
。



