正厌风尘苦,投山一望欢。才经当路石,已爱古嶒峦。
风度松声阔,霜明晓道乾。匡庐曾隐处,飞瀑为谁寒。
zhèng
正
yàn
厌
fēng
风
chén
尘
kǔ
苦
,
,
tóu
投
shān
山
yī
一
wàng
望
huān
欢
。
。
cái
才
jīng
经
dāng
当
lù
路
shí
石
,
,
yǐ
已
ài
爱
gǔ
古
céng
嶒
luán
峦
。
。
fēng
风
dù
度
sōng
松
shēng
声
kuò
阔
,
,
shuāng
霜
míng
明
xiǎo
晓
dào
道
qián
乾
。
。
kuāng
匡
lú
庐
zēng
曾
yǐn
隐
chǔ
处
,
,
fēi
飞
pù
瀑
wéi
为
shuí
谁
hán
寒
。
。



