我闻峨眉山,插天青嶙峋。上有太古雪未化,不知天地冬与春。
高悬更有秋空月,雪上清辉尤皎洁。光耀磊落之奇人,西汉马卿宋轼辙。
况君秋水点双瞳,九天衔命下蚕丛。清无遗照同山月,毕献珠光锦水中。
wǒ
我
wén
闻
é
峨
méi
眉
shān
山
,
,
chā
插
tiān
天
qīng
青
lín
嶙
xún
峋
。
。
shàng
上
yǒu
有
tài
太
gǔ
古
xuě
雪
wèi
未
huà
化
,
,
bù
不
zhī
知
tiān
天
dì
地
dōng
冬
yǔ
与
chūn
春
。
。
gāo
高
xuán
悬
gēng
更
yǒu
有
qiū
秋
kōng
空
yuè
月
,
,
xuě
雪
shàng
上
qīng
清
huī
辉
yóu
尤
jiǎo
皎
jié
洁
。
。
guāng
光
yào
耀
lěi
磊
luò
落
zhī
之
qí
奇
rén
人
,
,
xī
西
hàn
汉
mǎ
马
qīng
卿
sòng
宋
shì
轼
zhé
辙
。
。
kuàng
况
jūn
君
qiū
秋
shuǐ
水
diǎn
点
shuāng
双
tóng
瞳
,
,
jiǔ
九
tiān
天
xián
衔
mìng
命
xià
下
cán
蚕
cóng
丛
。
。
qīng
清
wú
无
yí
遗
zhào
照
tóng
同
shān
山
yuè
月
,
,
bì
毕
xiàn
献
zhū
珠
guāng
光
jǐn
锦
shuǐ
水
zhōng
中
。
。




