北风吹起海云昏,回首江亭挂雨痕。拄杖不愁归路险,野花深处是柴门。
běi
北
fēng
风
chuī
吹
qǐ
起
hǎi
海
yún
云
hūn
昏
,
,
huí
回
shǒu
首
jiāng
江
tíng
亭
guà
挂
yǔ
雨
hén
痕
。
。
zhǔ
拄
zhàng
杖
bù
不
chóu
愁
guī
归
lù
路
xiǎn
险
,
,
yě
野
huā
花
shēn
深
chǔ
处
shì
是
chái
柴
mén
门
。
。



