疆场日蹙想何堪,上下偏安痛剑南。世事已如唐不振,时文犹作晋清谈。
心伤麦秀生原苦,眼见瓜分死岂甘!官尚爱钱兵惜命,遗民闻著也深惭!
jiāng
疆
chǎng
场
rì
日
cù
蹙
xiǎng
想
hé
何
kān
堪
,
,
shàng
上
xià
下
piān
偏
ān
安
tòng
痛
jiàn
剑
nán
南
。
。
shì
世
shì
事
yǐ
已
rú
如
táng
唐
bù
不
zhèn
振
,
,
shí
时
wén
文
yóu
犹
zuò
作
jìn
晋
qīng
清
tán
谈
。
。
xīn
心
shāng
伤
mài
麦
xiù
秀
shēng
生
yuán
原
kǔ
苦
,
,
yǎn
眼
jiàn
见
guā
瓜
fēn
分
sǐ
死
qǐ
岂
gān
甘
!
!
guān
官
shàng
尚
ài
爱
qián
钱
bīng
兵
xī
惜
mìng
命
,
,
yí
遗
mín
民
wén
闻
zhù
著
yě
也
shēn
深
cán
惭
!
!

