闲庭习幽静,清香透书帷。起视盆中兰,娟娟开一枝。
秋光倏已晚,尔开何独迟。风声撼林薄,霜痕沾鬓丝。
孤芳孰延赏,知音安可期。我亦素心人,何时慰幽思。
xián
闲
tíng
庭
xí
习
yōu
幽
jìng
静
,
,
qīng
清
xiāng
香
tòu
透
shū
书
wéi
帷
。
。
qǐ
起
shì
视
pén
盆
zhōng
中
lán
兰
,
,
juān
娟
juān
娟
kāi
开
yī
一
zhī
枝
。
。
qiū
秋
guāng
光
shū
倏
yǐ
已
wǎn
晚
,
,
ěr
尔
kāi
开
hé
何
dú
独
chí
迟
。
。
fēng
风
shēng
声
hàn
撼
lín
林
báo
薄
,
,
shuāng
霜
hén
痕
zhān
沾
bìn
鬓
sī
丝
。
。
gū
孤
fāng
芳
shú
孰
yán
延
shǎng
赏
,
,
zhī
知
yīn
音
ān
安
kě
可
qī
期
。
。
wǒ
我
yì
亦
sù
素
xīn
心
rén
人
,
,
hé
何
shí
时
wèi
慰
yōu
幽
sī
思
。
。




