环山筑城山绝奇,城边一水清漪漪。舟中有人向山笑,倏已身到蓬莱池。
灵岩秀峰重复重,碧玉削出千芙蓉。造化胡为弄斯巧,使我罢睡来追从。
儿时过此已知爱,有如旧书须诵背。典衣温得桂林山,强似胸中添累块。
huán
环
shān
山
zhù
筑
chéng
城
shān
山
jué
绝
qí
奇
,
,
chéng
城
biān
边
yī
一
shuǐ
水
qīng
清
yī
漪
yī
漪
。
。
zhōu
舟
zhōng
中
yǒu
有
rén
人
xiàng
向
shān
山
xiào
笑
,
,
shū
倏
yǐ
已
shēn
身
dào
到
péng
蓬
lái
莱
chí
池
。
。
líng
灵
yán
岩
xiù
秀
fēng
峰
chóng
重
fù
复
zhòng
重
,
,
bì
碧
yù
玉
xiāo
削
chū
出
qiān
千
fú
芙
róng
蓉
。
。
zào
造
huà
化
hú
胡
wéi
为
nòng
弄
sī
斯
qiǎo
巧
,
,
shǐ
使
wǒ
我
bà
罢
shuì
睡
lái
来
zhuī
追
cóng
从
。
。
ér
儿
shí
时
guò
过
cǐ
此
yǐ
已
zhī
知
ài
爱
,
,
yǒu
有
rú
如
jiù
旧
shū
书
xū
须
sòng
诵
bèi
背
。
。
diǎn
典
yī
衣
wēn
温
dé
得
guì
桂
lín
林
shān
山
,
,
qiáng
强
sì
似
xiōng
胸
zhōng
中
tiān
添
léi
累
kuài
块
。
。



