杜鹃花发春山明,杜鹃鸟啼行人惊。世上有谁能忘情,一身离家作远行。
为名受辱为法撄,为利被夺为官争。忧愁嗟蹙向谁说,那忽听此断肠声。
吾家家住在泉亭,烟水相望数月程。呼儿酤酒多酌客,聊用相慰如平生。
dù
杜
juān
鹃
huā
花
fā
发
chūn
春
shān
山
míng
明
,
,
dù
杜
juān
鹃
niǎo
鸟
tí
啼
xíng
行
rén
人
jīng
惊
。
。
shì
世
shàng
上
yǒu
有
shuí
谁
néng
能
wàng
忘
qíng
情
,
,
yī
一
shēn
身
lí
离
jiā
家
zuò
作
yuǎn
远
xíng
行
。
。
wéi
为
míng
名
shòu
受
rǔ
辱
wéi
为
fǎ
法
yīng
撄
,
,
wéi
为
lì
利
bèi
被
duó
夺
wéi
为
guān
官
zhēng
争
。
。
yōu
忧
chóu
愁
jiē
嗟
cù
蹙
xiàng
向
shuí
谁
shuō
说
,
,
nà
那
hū
忽
tīng
听
cǐ
此
duàn
断
cháng
肠
shēng
声
。
。
wú
吾
jiā
家
jiā
家
zhù
住
zài
在
quán
泉
tíng
亭
,
,
yān
烟
shuǐ
水
xiāng
相
wàng
望
shù
数
yuè
月
chéng
程
。
。
hū
呼
ér
儿
gū
酤
jiǔ
酒
duō
多
zhuó
酌
kè
客
,
,
liáo
聊
yòng
用
xiāng
相
wèi
慰
rú
如
píng
平
shēng
生
。
。




