沧海复瀛洲,凄凉忆旧游。河流无日夜,人世自春秋。
蜃气晴成市,鸿声晓近楼。客心如木叶,憔悴不堪秋。
cāng
沧
hǎi
海
fù
复
yíng
瀛
zhōu
洲
,
,
qī
凄
liáng
凉
yì
忆
jiù
旧
yóu
游
。
。
hé
河
liú
流
wú
无
rì
日
yè
夜
,
,
rén
人
shì
世
zì
自
chūn
春
qiū
秋
。
。
shèn
蜃
qì
气
qíng
晴
chéng
成
shì
市
,
,
hóng
鸿
shēng
声
xiǎo
晓
jìn
近
lóu
楼
。
。
kè
客
xīn
心
rú
如
mù
木
yè
叶
,
,
qiáo
憔
cuì
悴
bù
不
kān
堪
qiū
秋
。
。




