霜余烧短草还青,薪火相催更不停。除却文人消傲骨,惟应醇酒近颓龄。
中年丝竹伤何极,上日莺花醉未醒。可惜风流犹正始,更无风景在新亭。
shuāng
霜
yú
余
shāo
烧
duǎn
短
cǎo
草
huán
还
qīng
青
,
,
xīn
薪
huǒ
火
xiāng
相
cuī
催
gēng
更
bù
不
tíng
停
。
。
chú
除
què
却
wén
文
rén
人
xiāo
消
ào
傲
gǔ
骨
,
,
wéi
惟
yīng
应
chún
醇
jiǔ
酒
jìn
近
tuí
颓
líng
龄
。
。
zhōng
中
nián
年
sī
丝
zhú
竹
shāng
伤
hé
何
jí
极
,
,
shàng
上
rì
日
yīng
莺
huā
花
zuì
醉
wèi
未
xǐng
醒
。
。
kě
可
xī
惜
fēng
风
liú
流
yóu
犹
zhèng
正
shǐ
始
,
,
gēng
更
wú
无
fēng
风
jǐng
景
zài
在
xīn
新
tíng
亭
。
。




