搔头无别想,得句但长吟。懒到风波地,坚存铁石心。
人情从冷热,世态任浮沈。却喜虚檐外,清吹满竹林。
sāo
搔
tóu
头
wú
无
bié
别
xiǎng
想
,
,
dé
得
jù
句
dàn
但
cháng
长
yín
吟
。
。
lǎn
懒
dào
到
fēng
风
bō
波
dì
地
,
,
jiān
坚
cún
存
tiě
铁
shí
石
xīn
心
。
。
rén
人
qíng
情
cóng
从
lěng
冷
rè
热
,
,
shì
世
tài
态
rèn
任
fú
浮
shěn
沈
。
。
què
却
xǐ
喜
xū
虚
yán
檐
wài
外
,
,
qīng
清
chuī
吹
mǎn
满
zhú
竹
lín
林
。
。




