一家远隔万重山,古道人稀独自还。夜月屡倾燕市酒,春风不度雁门关。
晴天雨散千峰外,野屋云生半席间。兄弟何时重会面,灯前相对话时难。
yī
一
jiā
家
yuǎn
远
gé
隔
wàn
万
zhòng
重
shān
山
,
,
gǔ
古
dào
道
rén
人
xī
稀
dú
独
zì
自
huán
还
。
。
yè
夜
yuè
月
lǚ
屡
qīng
倾
yàn
燕
shì
市
jiǔ
酒
,
,
chūn
春
fēng
风
bù
不
dù
度
yàn
雁
mén
门
guān
关
。
。
qíng
晴
tiān
天
yǔ
雨
sàn
散
qiān
千
fēng
峰
wài
外
,
,
yě
野
wū
屋
yún
云
shēng
生
bàn
半
xí
席
jiān
间
。
。
xiōng
兄
dì
弟
hé
何
shí
时
zhòng
重
huì
会
miàn
面
,
,
dēng
灯
qián
前
xiāng
相
duì
对
huà
话
shí
时
nán
难
。
。



