寒江落日背孤城,海月沙头又欲明。千里家乡残梦断,一川烟水暮愁生。
不辞椰子杯中醉,生怕梅花笛里声。陡觉别来消瘦甚,马卿多病更多情。
hán
寒
jiāng
江
luò
落
rì
日
bèi
背
gū
孤
chéng
城
,
,
hǎi
海
yuè
月
shā
沙
tóu
头
yòu
又
yù
欲
míng
明
。
。
qiān
千
lǐ
里
jiā
家
xiāng
乡
cán
残
mèng
梦
duàn
断
,
,
yī
一
chuān
川
yān
烟
shuǐ
水
mù
暮
chóu
愁
shēng
生
。
。
bù
不
cí
辞
yē
椰
zǐ
子
bēi
杯
zhōng
中
zuì
醉
,
,
shēng
生
pà
怕
méi
梅
huā
花
dí
笛
lǐ
里
shēng
声
。
。
dǒu
陡
jué
觉
bié
别
lái
来
xiāo
消
shòu
瘦
shèn
甚
,
,
mǎ
马
qīng
卿
duō
多
bìng
病
gēng
更
duō
多
qíng
情
。
。




