情到无聊浅愈深,暂抽书传卜佳音。古人绝少痴于我,举世谁能谅此心。
一自病躯亲药石,终虚俊眼盼泥金。临卬配后天缘改,鸾凤参差直到今。
qíng
情
dào
到
wú
无
liáo
聊
qiǎn
浅
yù
愈
shēn
深
,
,
zàn
暂
chōu
抽
shū
书
chuán
传
bǔ
卜
jiā
佳
yīn
音
。
。
gǔ
古
rén
人
jué
绝
shǎo
少
chī
痴
yú
于
wǒ
我
,
,
jǔ
举
shì
世
shuí
谁
néng
能
liàng
谅
cǐ
此
xīn
心
。
。
yī
一
zì
自
bìng
病
qū
躯
qīn
亲
yào
药
shí
石
,
,
zhōng
终
xū
虚
jùn
俊
yǎn
眼
pàn
盼
ní
泥
jīn
金
。
。
lín
临
yǎng
卬
pèi
配
hòu
后
tiān
天
yuán
缘
gǎi
改
,
,
luán
鸾
fèng
凤
cēn
参
cī
差
zhí
直
dào
到
jīn
今
。
。




