主家门第尽,僧寺树林荒。色相真成幻,豪华未可常。
法轮回现灭,劫火变炎凉。却笑浮生众,犹因佛老忙。
zhǔ
主
jiā
家
mén
门
dì
第
jìn
尽
,
,
sēng
僧
sì
寺
shù
树
lín
林
huāng
荒
。
。
sè
色
xiàng
相
zhēn
真
chéng
成
huàn
幻
,
,
háo
豪
huá
华
wèi
未
kě
可
cháng
常
。
。
fǎ
法
lún
轮
huí
回
xiàn
现
miè
灭
,
,
jié
劫
huǒ
火
biàn
变
yán
炎
liáng
凉
。
。
què
却
xiào
笑
fú
浮
shēng
生
zhòng
众
,
,
yóu
犹
yīn
因
fó
佛
lǎo
老
máng
忙
。
。



