寂寞当春立,故人应更违。百花谁唤醒,一鸟自高飞。
月傍灵泉迥,诗传楚客稀。东风如解惜,连夜款吾扉。
jì
寂
mò
寞
dāng
当
chūn
春
lì
立
,
,
gù
故
rén
人
yīng
应
gēng
更
wéi
违
。
。
bǎi
百
huā
花
shuí
谁
huàn
唤
xǐng
醒
,
,
yī
一
niǎo
鸟
zì
自
gāo
高
fēi
飞
。
。
yuè
月
bàng
傍
líng
灵
quán
泉
jiǒng
迥
,
,
shī
诗
chuán
传
chǔ
楚
kè
客
xī
稀
。
。
dōng
东
fēng
风
rú
如
jiě
解
xī
惜
,
,
lián
连
yè
夜
kuǎn
款
wú
吾
fēi
扉
。
。


