道人不在无人茶,空房惟有菖蒲花。偶留壁上一枝箭,熟视恍惚令人嗟。
箭头年月去如电,吹向空中再相见。亦知近事不偶然,汝亦当时负吾箭。
神仙一剑在吾手,万事空惊一搔首。马嵬重过雨淋铃,异日临邛是君否。
dào
道
rén
人
bù
不
zài
在
wú
无
rén
人
chá
茶
,
,
kōng
空
fáng
房
wéi
惟
yǒu
有
chāng
菖
pú
蒲
huā
花
。
。
ǒu
偶
liú
留
bì
壁
shàng
上
yī
一
zhī
枝
jiàn
箭
,
,
shú
熟
shì
视
huǎng
恍
hū
惚
lìng
令
rén
人
jiē
嗟
。
。
jiàn
箭
tóu
头
nián
年
yuè
月
qù
去
rú
如
diàn
电
,
,
chuī
吹
xiàng
向
kōng
空
zhōng
中
zài
再
xiāng
相
jiàn
见
。
。
yì
亦
zhī
知
jìn
近
shì
事
bù
不
ǒu
偶
rán
然
,
,
rǔ
汝
yì
亦
dāng
当
shí
时
fù
负
wú
吾
jiàn
箭
。
。
shén
神
xiān
仙
yī
一
jiàn
剑
zài
在
wú
吾
shǒu
手
,
,
wàn
万
shì
事
kōng
空
jīng
惊
yī
一
sāo
搔
shǒu
首
。
。
mǎ
马
wéi
嵬
zhòng
重
guò
过
yǔ
雨
lín
淋
líng
铃
,
,
yì
异
rì
日
lín
临
qióng
邛
shì
是
jūn
君
fǒu
否
。
。



