放灯恰好月朦胧,佛事惟求幻与空。两岸芙蓉开在水,一声杨柳静无风。
远当星影相衡白,习见鱼心不怯红。池底劫灰如可忏,何妨长照大江中。
fàng
放
dēng
灯
qià
恰
hǎo
好
yuè
月
méng
朦
lóng
胧
,
,
fó
佛
shì
事
wéi
惟
qiú
求
huàn
幻
yǔ
与
kōng
空
。
。
liǎng
两
àn
岸
fú
芙
róng
蓉
kāi
开
zài
在
shuǐ
水
,
,
yī
一
shēng
声
yáng
杨
liǔ
柳
jìng
静
wú
无
fēng
风
。
。
yuǎn
远
dāng
当
xīng
星
yǐng
影
xiāng
相
héng
衡
bái
白
,
,
xí
习
jiàn
见
yú
鱼
xīn
心
bù
不
qiè
怯
hóng
红
。
。
chí
池
dǐ
底
jié
劫
huī
灰
rú
如
kě
可
chàn
忏
,
,
hé
何
fáng
妨
cháng
长
zhào
照
dà
大
jiāng
江
zhōng
中
。
。



