穷愁无计对春江,肘后谁传不死方。欲尽半腔牛马血,未成千尺水云幢。
但存佳句吟清夜,依旧孤行向路旁。若把瓣香烧出去,门庭从此恐无光。
qióng
穷
chóu
愁
wú
无
jì
计
duì
对
chūn
春
jiāng
江
,
,
zhǒu
肘
hòu
后
shuí
谁
chuán
传
bù
不
sǐ
死
fāng
方
。
。
yù
欲
jìn
尽
bàn
半
qiāng
腔
niú
牛
mǎ
马
xiě
血
,
,
wèi
未
chéng
成
qiān
千
chǐ
尺
shuǐ
水
yún
云
chuáng
幢
。
。
dàn
但
cún
存
jiā
佳
jù
句
yín
吟
qīng
清
yè
夜
,
,
yī
依
jiù
旧
gū
孤
xíng
行
xiàng
向
lù
路
páng
旁
。
。
ruò
若
bǎ
把
bàn
瓣
xiāng
香
shāo
烧
chū
出
qù
去
,
,
mén
门
tíng
庭
cóng
从
cǐ
此
kǒng
恐
wú
无
guāng
光
。
。


