落日孤舟一笛风,愁看江阁化虚空。滕王歌舞渔樵外,唐代文章草树中。
山接匡庐争秀爽,水通彭蠡共朝宗。三王芳躅无人继,咏罢新诗思不穷。
luò
落
rì
日
gū
孤
zhōu
舟
yī
一
dí
笛
fēng
风
,
,
chóu
愁
kàn
看
jiāng
江
gé
阁
huà
化
xū
虚
kōng
空
。
。
téng
滕
wáng
王
gē
歌
wǔ
舞
yú
渔
qiáo
樵
wài
外
,
,
táng
唐
dài
代
wén
文
zhāng
章
cǎo
草
shù
树
zhōng
中
。
。
shān
山
jiē
接
kuāng
匡
lú
庐
zhēng
争
xiù
秀
shuǎng
爽
,
,
shuǐ
水
tōng
通
péng
彭
lǐ
蠡
gòng
共
zhāo
朝
zōng
宗
。
。
sān
三
wáng
王
fāng
芳
zhú
躅
wú
无
rén
人
jì
继
,
,
yǒng
咏
bà
罢
xīn
新
shī
诗
sī
思
bù
不
qióng
穷
。
。



